Chị đưa Mình đến 1 chiếc gương.. Mình thấy hình ảnh một cô gái bé nhỏ, đẹp tinh khôi trong bộ váy màu trắng xếp tầng dễ thương, mái tóc xoăn thả bồng bềnh trên vai, đôi môi đỏ căng mọng nguy hiểm với vài giọt máu vương rơi trên khóe miệng .. Đặc biệt đôi mắt dài ẩn sau chiếc mặt nạ màu xanh lá cây bí ẩn.. Trông cô gái đó vừa có vẻ ngây thơ vừa kiêu hãnh tàn ác… Bất ngờ, Mình ngây ra nhìn đứa con gái đối diện với mình trong gương kia.. khó tin quá.. Đây là Mình ư?

– Thấy sao cưng? Không ngờ chị đây cũng có tài hóa trang đấy hả? – Chị Tiên mỉm cười thấy Mình đứng án binh bất động.

– Em… Em thấy mình cứ .. Là lạ sao ý.. – Mình ấp úng

– Đẹp mà.. Đẹp lắm mà.. – Chị vỗ vai Mình trấn an – Cái mặt nạ này là tốt lắm đấy.. Có nó.. Em thoải mái bày tỏ mà không sợ bị phát hiện mình đang bối rối.

– Uhm… Em thích chiếc mặt nạ.. Có điều.. Em cứ thấy mình..kỳ sao ấy..

Thật sự thì Mình thấy mình như con vịt xấu xí khoác trên mình bộ cánh của 1 con Thiên Nga.. thấy mọi việc diễn ra.. Chỉ như một cơn mơ.. Không thực cho lắm..

– Con bé ngốc! – Chị khẽ lườm yêu– Hóa trang thì phải thế.. Không thì tô vẽ làm gì? Yên tâm! Cố lên! Chúc em may mắn nhé..

– Ơ! Chị không dự tiệc à? – Mình hỏi.

– Cu Bon bệnh. Chị về xem thế nào.. lại hôm nay lão chồng chị về sớm nên phải lo cơm nước nữa.. Già rồi..Không còn tuổi ham hố nữa em ạ!

– Eo ơi! Lấy chồng khổ thế em thà ở vậy còn hơn. – Mình lè lưỡi trêu chị – Nhưng mà..

Chắc cũng phải có gì đó hấp dẫn thì các chị mới thích lấy chồng nhỉ?

– quỷ sứ! – Chị lấy tay ấn nhẹ đầu Mình – Ai cũng có lúc cần bờ vai để dựa và một hơi ấm khỏi cô đơn em ạ! Thôi chị về nhé.. Chúc may mắn..Cô nương! – Chị vừa di vừa nhanh nhẹn thu dọn bãi chiến trường dưới chân.

– Cảm ơn chị nhiều! – Mình ngập ngừng.

– Ngốc ạ! Chị em sao cần khách sáo thế.. Chị coi em như em trong nhà mà! Cố lên nhá! – Chị mỉm cười hiền, cất bước chuẩn bị quay ra cửa

Mình vội chạy lại ôm chầm lấy chị, miệng thì thầm hai tiếng: Cảm ơn! Trong xã hội bon chen này.. Mình quả thật rất may mắn khi quen biết chị.

 

Leave a Reply